Những Stt Hay, Cảm Động & Đầy Ý Nghĩa

| Tin mới | Tag:

Cuộc sống quanh ta có biết bao cảm xúc thăng trầm, xen lẫn vào đó là những tình yêu giữa trai và gái, tình yêu giữa những người trong gia đình… cảm động tràn đầy nước mắt. Sau đây sttdoc.com xin gửi đến các bạn những mẫu truyện mang đầy nước mắt trong cuộc sống quanh ta và nó đang hiện hữu giữa đời thường.

 

22222222222222222222222
* Bé Làm Vợ Anh Nhé *

Đang nhẩm nhẩm nhịp nhịp theo lời bài hát Hãy trả lời em, bất giác nó dừng lại, hỏi tỉnh rụi: “Có lúc nào sau này anh bỏ bé không nhỉ ?”. Rồi nhăn miệng cười tinh nghịch, lộ ra chiếc răng khểnh đầy mê hoặc. Lúc nào cũng vậy, anh gõ trán nó, mắng yêu: “Bé ngốc này! Tình yêu đôi ta, mãi chung một đường!”.
Anh là bạn thân của anh hai, hơn nó năm tuổi. Hai đứa biết nhau từ nhỏ, khi nó ú như một con heo mập, cao chừng một mét và anh lều khều như con hươu cao cổ. Hồi nhỏ, nó không thích kết bạn với nhiều người, vì suốt ngày bận chơi với anh. Có cảm giác như anh hai là anh nhà người ta, và anh là ruột thịt, mà có khi hơn thế. Con nít, cứ thấy chơi với ai vui vui là quấn quýt bên nhau suốt ngày.
Thi đại học, anh chọn trường cảnh sát. Ra trường, anh là chiến sỹ công an nhân dân. Nó thì thích viết lách, hay mơ mộng. Cho nên, khi nhận được giấy báo trúng tuyển vào trường nhân văn, khoa báo chí, nó sướng rơn.
Nhà báo, công an, hai nghề chẳng liên quan gì. Với lại, anh không còn vui vẻ như xưa, có lẽ do ảnh hưởng nghề nghiệp. Anh cũng chẳng còn cõng nó đi ngắm mặt trời lặn nữa. Anh bận đi làm, nó bận đi học. Ấy thế mà, cứ rảnh ra, cả hai lại tìm đến với nhau.
Nó thích được nhõng nhẽo với anh, một thói quen có từ thời con nít. Bên anh, có cảm giác như nó chưa bao giờ lớn lên. Tính khí nó thất thường, lúc nắng lúc mưa, chế độ “giận hờn vu vơ” luôn đặt ở mức sẵn sàng. Chẳng ai chịu được nó, kể cả ông anh hai đáng quý, thế mà, anh chưa bao giờ ngừng quan tâm. Bên anh, nó luôn tìm thấy sự bình yên ngay cả khi tâm hồn giông bão nhất. Dẫu vậy, chưa bao giờ thốt nên lời yêu. Cũng chẳng ai cảm thấy ngạc nhiên, bởi lẽ, cả hai đã quá đỗi quan trọng với nhau. Một cái tên là quá chật hẹp cho mối quan hệ này.
Ngày nó tốt nghiệp, anh cầm trong tay bó hoa rực rỡ. Hai đứa lạng lách khắp mọi ngóc ngách, rồi đáp xuống bãi cỏ trên triền đồi, ngắm mặt trời lặn. Thế đấy, khi yêu nhau, hai người cứ im lặng cảm nhận, mặc cho hai con tim tự do truyền thông điệp yêu thương. Anh ngửa đầu, hỏi nửa đùa nửa thật
– Sau này, bé sẽ làm vợ anh chứ?
– Xì. Ai mà thèm chứ. Nó chu miệng.
Cả hai cười giòn tan, nó lại tựa vào vai anh, cố vớt vát chút bóng hoàng hôn buổi chiều muộn.
Hôm nay là sinh nhật nó, anh mở đầu bằng một lời chúc hết sức ngọt ngào, không quên để lại lời mời cho tiệc mừng sinh nhật vào buổi tối, tất nhiên, chỉ dành cho hai đứa. Cả ngày trôi qua nhẹ nhàng như bao ngày, nó mãi nghĩ ngợi về một buổi tối đầy lãng mạn, hứa hẹn nhiều điều bất ngờ, như lời anh nói.
Tối đến, nó vận bộ váy màu hồng anh tặng, trông lung linh như một thiên thần. Nó ngồi, rồi đứng dậy, đi lui tới, vậy mà, anh độc ác bắt nó đợi mãi. Tới bảy giờ, tia hy vọng chợt loé lên. Điện thoại nó sáng lên cùng với sự ngọt ngào của bản tình ca Beautiful in White, là số điện thoại của Nam, bạn cùng cơ quan anh. Chắc anh muốn tạo bất ngờ gì đây mà, nó chắc mẩm.
– Anh Long đang nhờ anh giở trò gì đúng không? Em biết ngay mà.
– Uyên hả? Giọng anh Nam tỏ vẻ lo lắng, khác hẳn mọi khi. Em tới cơ quan em gấp, Long nó có chuyện rồi.
Nói rồi anh tắt máy, chẳng kịp cho nó thắc mắc nửa câu. Lại còn muốn em đến cơ quan nữa, anh được lắm, để đó biết tay em.
Cơ quan anh hôm nay đông hơn mọi ngày. Chiếc xe quân dụng vẫn để đèn hú inh ỏi. Nó không thấy anh, chỉ có anh Nam bước ra, nhẹ nhàng dắt tay nó vào trong. Anh nằm đó, mắt nhắm nghiền, quấn quanh người bởi một lá cờ tổ quốc. Tai nó ù đi, mắt hoa lên, chân tay bũn rũn.
– Đồng chí Long hy sinh khi làm nhiệm vụ…
Nó chẳng nghe thấy gì nữa, ào tới ôm chặt lấy cơ thể anh. Không chút động đậy. Anh Nam chìa tay, dúi vào nó một hộp nhỏ. Bên trong, một chiếc nhẫn, một tờ giấy với nét chữ nắn nót
“Bé đồng ý làm vợ anh nhé!”
Nó thét oà lên trong tiếng nấc
“Vâng. Em đồng ý…”
Sống ở đời, hạnh phúc đôi khi đơn giản là những khoảnh khắc được bên nhau, quan tâm, yêu thương, chăm sóc nhau. Dẫu vậy, cuộc sống chưa bao giờ bình yên, những người thân yêu có thể rời xa ta bất cứ lúc nào. Vì thế, khi đã có hãy luôn biết trân trọng những giây phút yêu thương đó.

***********************************************

* Có Phải Em Yêu Anh Là Dại Khờ *

Chỉ cần nghe em ho nhẹ trong điện thoại, ngày hôm sau khi em đến cơ quan, đã có sẵn lọ thuốc ho trên bàn làm việc. Khỏi phải nói em đã hạnh phúc thế nào khi nghe nhỏ bạn cùng cơ quan bảo chưa từng thấy người đàn ông nào lại chu đáo đến vậy!

Em vẫn biết đàn ông hay dẻo mồm mép lắm, nhưng em vẫn bị chinh phục bởi những điều nhỏ nhặt anh mang lại cho em. Đôi khi em cũng biết, tất cả những điều đó không hẳn là thật lòng! Ngày đầu mới quen ấy, những giây phút được nói chuyện qua điện thoại cùng anh quý giá vô cùng đối với em, bởi gặp mặt là điều không thể. Và em bắt đầu yêu anh từ giọng nói, yêu cả cái thói quen luôn đợi em cúp máy trước của anh…

Từng bước từng bước, em chẳng biết từ lúc nào anh đã chiếm trọn tâm tưởng của em, dù em vẫn biết mình đến được với nhau là một điều quá khó. Trái tim em đã từng rung động, rất nhiều là đằng khác, và em cũng đã biết nhớ, biết mong mỏi, đợi chờ. Nhưng chỉ khi yêu anh, em mới thực sự biết thế nào là nỗi nhớ. Ngày đầu yêu em, em chẳng tin anh có thể nhớ em đến bật khóc, dù em biết tình cảm anh dành cho em là thật lòng. Trong suy nghĩ của em, làm gì có ai phải khóc vì sự nhớ nhung bao giờ…

Nhưng rồi đến một ngày, khi em nhìn đâu cũng thấy bóng dáng anh, dù em mới chỉ gặp anh một lần duy nhất, dù kỷ niệm duy nhất em có chỉ là nụ hôn rất nhẹ anh khẽ chạm lên mi lúc em mệt quá mà thiếp đi. Mỗi ngày em dệt lên những giấc mơ về anh càng nhiều thêm. Và em nhớ anh. Nhớ đến nỗi em cứ lặng ngồi một mình trong đêm mặc cho má mình nóng hổi những dòng nước mắt. Nhớ đến nỗi, tim em quặn đau mà không muốn nhắn gọi cho anh. Trong kho tàng ngôn ngữ của em, em không biết dùng từ nào để diễn đạt ra được cái cảm giác đó. Một mặt nó gào thét, cháy bỏng làm tim em nhức buốt, mặt khác lại âm ỉ cháy và em chỉ muốn gặm nhắm cảm giác đó một mình… Liệu nỗi nhớ này có sánh được vớ nỗi nhớ em đến bật khóc của anh chăng?

Em từng nhiều lần tự hỏi mình rằng, tại sao em lại dễ dàng dành tình cảm cho anh đến như vậy? Vẫn biết, tình yêu luôn có lý lẽ của nó, và nó có thể an ủi cả những ưu phiền do nó gây ra, nhưng liệu với tình yêu này, em được an ủi hơn hay lại mắc thêm một sai lầm nghiêm trọng nữa? Nhưng dù câu trả lời ra sao, em đã tự có phép mình cái quyền được yêu anh bằng một tình yêu không đầu, không cuối, không hy vọng, chẳng đợi chờ và phó mặc cho tương lai.

Vì sao em yêu anh? Câu hỏi dễ hóa ra lại khó.

Em yêu anh, vì bên anh, em được là chính mình.

Em yêu anh, vì em tìm thấy ở anh những điều mình khiếm khuyết

Em yêu anh, vì hình như anh đã là một phần trong em từ một thời xa xôi nào đó…

Em yêu anh, vì chắc chắc tạo hóa có một lý do nào đó sắp đặt cho anh đến bên em.
Và có lẽ em yêu anh chỉ là để sưởi ấm cho trái tim vốn đang lạnh dần của cchính mình.

*************************************

* Lá Thư Của Mẹ *

333333333333
Đừng bao giờ quên mỉm cười con nhé!!!
Con ạ, cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng, nên con đừng bất ngờ hay gục ngã trước những khó khăn tầm thường, nhỏ nhặt. Không phải đến giờ con mới biết thế nào là khó khăn, mà con đã đối mặt với nó ngay từ khi xuất hiện trên cuộc đời này, chỉ có điều đồng hành với khó khăn của con luôn có bố mẹ gánh vác, nên con chưa cảm nhận rõ ràng đó thôi.
Con thân yêu,
Đêm nay mẹ không ngủ được…
Con biết không, kể từ ngày con gái đi học đại học, ngôi nhà này đã vắng tiếng cười nói của con. Bố mẹ đã tập suốt 5 năm trời để quen với điều đó, quen với sự trống trải, quen với những hụt hẫng của việc không có con hàng ngày, hàng giờ, vì một lẽ bố mẹ đã quen ở bên con hơn 20 năm trời… Con gái biết không, và như vậy nghĩa là trong quỹ thời gian của bố mẹ có thêm những khoảng khắc chờ đợi, chờ đợi đến cuối tuần, cuối tháng con lại về với bố mẹ. Con sẽ tíu tít kể chuyện trên trời dưới biển, kể những nơi, những chỗ con đựơc đi đến, kể về những người bạn ở khắp mọi miền đất nước…Con bình yên và con vô tư .
Giờ thì con gái mẹ đã lớn, đã trở thành một phụ nữ, đã đi làm, có người yêu, có bạn bè đồng nghiệp, đã có những mối bận tâm riêng,…Và cái khoảnh khắc trông con về của bố mẹ lại càng kéo dài ra, vì con ít về hơn, con bận rộn và tham công tiếc việc. Bố mẹ không trách con, chỉ thương con, chỉ buồn vì không được nghe tiếng con….
Bẵng đi một dạo, con hay về với mẹ hơn. Nhưng lạ một điều là con hay về bất chợt, không phải cúôi tuần, không phải ngày lễ, ngày nghỉ. Mẹ vui vì con về? không, giờ mẹ cảm thấy lo lắng nhiều hơn. Mẹ biết con gái mẹ vốn là người bận rộn, con sẽ không bỏ việc để đi thế này đâu. Mẹ lo lắng hơn khi trên đôi mắt con nặng trĩu những nỗi buồn, sự u ám, căng thẳng. Con ít nói, lặng lẽ và mệt mỏi. Con không muốn nói về vấn đề của con. Chắc hẳn con nghĩ mẹ sẽ không hiểu được vì dù sao nhịp sống trên đó cũng khác với ở quê mình, vì dù sao mẹ cũng là người của thế hệ trước, hoặc con không muốn mẹ lo lắng và muộn phiền. Nhưng con thân yêu, con đã về bên mẹ, vậy sao con không rũ bỏ mọi thứ ra khỏi người, sao con không để lại đằng sau những muộn phiền, sao con không khóc thật to để rửa hết những oan uổng, những đau lòng mà con đang kìm nén, đang giấu kín?
Mẹ có thể là một bà mẹ không tốt, không biết làm gì để giúp con nhưng mẹ đã là một người bạn của con suốt hơn hai mươi năm qua cơ mà, con không còn nhớ sao? Cả đêm mẹ đã không ngủ đựơc. Mẹ đi ra đi vào, ngắm con ngủ mà đau lòng quá. Con của mẹ xanh xao, gầy gò, mắt vẫn còn ngân ngấn lệ. Lúc ngủ con lại nhỏ bé như thiên thần, mẹ lại tìm thấy con của ngày xưa. Mẹ sợ sáng mai con tỉnh dậy rồi con lại trở về với những trăn trở của cuộc sống, con lại là con của ngày hôm nay, và mẹ lại không nắm bắt được…
Con thân yêu, mẹ biết con sẽ không nói cho mẹ những vấn đề của con, và mẹ cũng sẽ không gặng hỏi nữa cho đến khi nào con muốn nói. Mẹ biết con gái mẹ vốn yếu đuối, vốn hay khóc nhè. Con đã quên hết mọi thứ mẹ dạy con khi con mới đi học đại học rồi sao? Con phải luôn mỉm cười với hiện tại, phải luôn đối mặt với nó, vì cuộc đời vốn có lúc nọ lúc kia, không ai cười được mãi, và cũng chẳng ai khóc cả đời…
Trước kia, mỗi khi con gặp khó khăn, buồn phiền, con lại về bên mẹ khóc nức nở, và liến thoắng kể những oan ức này nọ. Giờ con cũng về, vẫn khóc, nhưng con lại im lặng, điều đó làm mẹ vừa mừng vừa lo. Mừng vì con mẹ đã bắt đầu biết chịu đựng, biết chấp nhận những thứ không hoàn hảo mà cuộc sống cho con. Lo vì từ giờ trở đi mẹ không còn song hành cùng những nỗi buồn của con nữa rồi.
Con vẫn hay càu nhàu là mẹ nói nhiều, nhưng mẹ vẫn phải nói những điều tưởng chừng như con đã nghe rồi. Con ạ, cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng, nên con đừng bất ngờ hay gục ngã trước những khó khăn tầm thường, nhỏ nhặt. Không phải đến giờ con mới biết thế nào là khó khăn, mà con đã đối mặt với nó ngay từ khi xuất hiện trên cuộc đời này, chỉ có điều đồng hành với khó khăn của con luôn có bố mẹ gánh vác, nên con chưa cảm nhận rõ ràng đó thôi.
Giờ đây, cả hai chân con đã bước vào cuộc đời mênh mông này, độc lập và tự mình chống chọi với khó khăn, nên có đôi lúc con cảm thấy quá sức cũng là điều dễ hiểu. Nhưng con hãy coi nó là tất yếu, hãy chấp nhận và vượt qua nó một cách lạc quan nhất. Vào những lúc tệ nhất, con hãy nghĩ cách để khắc phục hoàn cảnh đó, còn không thể khắc phục được thì con hãy mở rộng lòng mình ra để gật đầu chấp nhận. Như thế con sẽ thanh thản biết bao.
Cuộc đời không phải lúc nào cũng quay lưng lại với con đâu. Con hãy cứ cố gắng, nỗ lực hết sức trong mọi việc. Mẹ biết, ở cơ quan con có những mối quan hệ không tốt, đôi lúc mọi người chưa hiểu con. Điều đó cũng đâu có gì ghê gớm lắm, mẹ sống từng này tuổi, bao nhiêu năm trời mới có thể xây dựng được mối quan hệ tốt với các cô các bác đồng nghiệp. Con mới chỉ lò dò bước chân vào công việc, con chưa có làm người ta nể phục, tin tưởng, họ cũng chưa biết con gái mẹ là cô gái nhiệt tình, hiền lành và tốt bụng thế nào… Con hãy cho họ thời gian để họ đánh giá và hiểu con. Con cũng hãy cho mình thời gian để hoàn thiện và gần gũi với mọi người hơn nữa. Rồi một ngày nào đó, những đồng nghiệp của con cũng sẽ hiểu và yêu quý con như “ lũ bạn cấp 3” của con vậy.
Con cũng đừng quá vật vã hay buồn bã vì những điều không đâu, vì một câu nói châm chọc hay mỉa mai của ai đó. Những điều đó con phải coi là muối bỏ biển, con phải học cách phớt lờ để sống. Nếu con cứ chỉ chú tâm vào những điều đó thì con chỉ lún sâu vào vũng bùn của sự bi quan, chán nản, buồn rầu mà thôi. Đó là điều mẹ lo sợ nhất con ạ. Con hãy cứ cố gắng từ những việc nhỏ nhất, từng giây từng phút trên cuộc đời, nhưng đừng bao giờ đòi hỏi kết quả. Không phải con cứ cố gắng hôm nay thì ngày mai con sẽ thu nhận được kết quả ngay. Có đôi lúc ông trời sẽ bắt con phải chờ đợi, có thể là rất lâu đó con ạ…Đó vốn dĩ là quy luật của cuộc sống…
Mẹ biết, con rất hay khóc nhè, và dù thế nào đi chăng nữa thì con cũng sẽ vẫn khóc khi gặp vấp váp hay buồn đau. Con có thể khóc, nhưng tâm hồn của con thì phải vững, con phải tập rèn luyện để mang trong mình một bản lĩnh thép. Và con sẽ không bao giờ bị đánh đổ. Mẹ tin, con gái mẹ sẽ khôn lớn và vững vàng.
Giờ mẹ chẳng có thể làm gì cho con. Những nỗi buồn của con, sự đau khổ của con, mẹ chỉ có thể nâng đỡ con về mặt tinh thần, chứ không thể giải quyết tận gốc những vấn đề đó. Mẹ chưa đến nỗi gìa, nhưng đôi vai mẹ thì không đủ sức để gánh vác cùng con những gian khó của cuộc đời nữa rồi.
Chỉ có con, con hãy tự mình chấp nhận và vượt qua. Mẹ chỉ biết động viên con, ủng hộ con, chỉ biết chờ đợi con về và nấu cho con những món ăn mà con thích. Đừng bao giờ mất hi vọng vào cuộc đời con nhé.
Ngày mai con đi rồi, mẹ chỉ biết viết cho con những dòng này để động viên con. Con hãy nhớ, đằng sau con luôn có bố mẹ – những người luôn yêu thương và ủng hộ con….
Con gái của mẹ có nụ cười rạng rỡ và đáng yêu… Đừng bao giờ quên mỉm cười con nhé.
Yêu con!

 Vẫn còn đâu đây những cung bậc cảm xúc phải không các bạn. Chúng tôi sẽ tiếp tục gữi đến các bạn những cảm xúc đó. Hãy  tiếp tục theo dõi trang sttdoc.com để tìm hiểu những cung bậc đó nhé. Cám ơn các bạn.

Bình luận
0

Bình luận

Đăng bình luận