STT Tháng 12, Status Xin Chào & Viết Về Tháng 12 Mùa Đông Rét Mướt

| Status | Tag:

STT Tháng 12, Status Xin Chào & Viết Về Tháng 12 Mùa Đông Rét Mướt:

STT Tháng 12, Status Xin Chào & Viết Về Tháng 12 Mùa Đông Rét Mướt

STT Xin Chào Tháng 12 – Status Tháng Mười Hai Mùa Đông!!!

Đúng là thời gian trôi đi nhanh quá, và thời gian nó không chừa một ai. Làm cho con người ta già đi, cớp đi bao nhiêu thanh xuân, tuôi thơ của nhiều người. Mới đây thôi, blog vừa gửi đến các bạn những câu status tháng 11 ngắn và cùng với đó là các bài thơ tháng 11 ngày đầu đông thì hôm nay cùng chúng tôi chào tháng 12 qua loạt status tháng 12 mùa đông rét mướt này nhé.

Cũng có lẽ tháng 12 là tháng mà mọi người có thể cảm nhận được cái rét mướt và tiết trời xẩm màu ảm đạm ủa mùa đông. Tháng của nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, bởi vì đó tháng của một mùa giáng sinh, tháng cuối cùng trong năm và tháng cuả những sự bỡ ngỡ, của những vụn vặt cuối cùng trong cái tuổi đời. Để cảm nhận được rõ nét tháng 12 mời các bạn cùng xem loạt các stt tháng 12 nhiều xúc cảm dưới đây nhé.

Cùng khởi đầu những ngày đầu tháng cuối cùng trong năm cùng với các câu status cảm xúc nhất trong tháng 1+ Đây chắc chắn là những ngày chậm thời gian kéo dài nhất trong năm, bởi vì ai cũng muốn tận hưởng cái không khí lạnh đặc biệt của mùa đông. Được xuống đường với những bộ trang phục len ấm áp, là tháng để cảm nhận yêu thương, tháng để cho các cặp đôi muốn ở bên nhau hơn.

Tháng 12! Tháng của gió đông!
Tháng cuối năm bất chợt thấy mình vội vã gom nhặt, muốn đưa tay với lấy thời gian
Tháng 12 để nhìn lại bước tiếp nhìn lại để cố gắng, hoàn thiện tốt 1 năm đầy vị ngọt mặn của cuộc sống
Tháng 12 ấm áp an lành là một kết thúc có hậu để ta vui đón khi chào một năm nữa bước sang
Tháng 12 gạt bỏ đi những nỗi buồn những lẻ loi bấy lâu nay với bao hi vọng
Chúc bạn có một tháng 12 an lành.

    STT về mùa đông se lạnh

Tháng 12! Ngày Đông Gió Lạnh

+ Những ngày Tháng Mười Hai này, với tôi dường như là những ngày dài nhất trong năm. Vì lạnh, vì nhớ, vì hàng triệu những chất chứa bộn bề rất muốn tỏ bày, mà chẳng biết phải bắt đầu từ đâu…

+ Có những người vẫn luôn bên cạnh chăm sóc người mình yêu thương dù biết rằng không thể đến được với nhau. Cũng có những người thương lắm mà chỉ dám đứng từ xa dõi theo lặng lẽ, vì cứ mỗi lần chạm nhau, lại thấy mình nghiêng ngả bởi những cơn sóng lòng…

+ Phố mùa này buồn quá phải không em?
Giữa trăm ngàn bước chân qua vẫn chẳng tìm ra một dáng hình quen thuộc
Gió thì lạnh, bàn tay em gầy guộc
Lấy gì mà ôm hết những chông chênh?

+ Tháng 12 Chỉ mong thi tốt. Chúc tất cả mọi người giáng sinh vui vẻ. Chúc những cặp yêu nhau sẽ cứ yêu đến giáng sinh năm sau năm kia năm nữa. Những cặp xa nhau những vẫn còn tình cảm sẽ về với nhau trước Giáng sinh.

+ Tháng 12 vừa mang cho mình nỗi hân hoan khó tả, vừa buồn vợi. Giống như người ta có một vết thương đau rát, chườm đá lạnh vào sẽ có cảm giác tê tái nhưng dịu đi, tháng 12 với nỗi cô đơn của mình giống như vậy. Càng đau càng muốn chọc vào cho đau. Những nơi không chạm được bằng tay là những nơi khó xoa dịu, khó chữa lành nhất. Nên tháng 12 như một niềm an ủi, xoa dịu mình như vậy. Trầm lại, lắng lại, và thôi xót xa.

+ Tháng 12, mùa đông, màu trắng, tuyết, những bông hoa li ti… những thứ mình yêu vì cảm giác, không cần lý do.

+ Cơn mưa se sắt và lạnh tanh của đêm qua như một dấu chấm hết cho tháng mười một. Để sáng nay ngày đầu tiên của tháng 12 cho ta thấy bầu không khí như se lại vì gió và hơi lạnh thổi qua. Như đúng những ngày đông năm trước.

+ Tháng mười hai! Đừng nắng và gió nhè nhẹ thế này nữa. Se se một chút đi. Có được không.

+ Những ngày tâm trạng tuột dốc như hôm nay, cảm giác k còn muốn cố gắng vì bất kì điều gì.
Muốn khóc. Cho khoảng thời gian đã mất, cho những điều đã đánh đổi. Bản thân mình, thật ích kỷ!

+ Tháng 12! Tháng này là tháng giáng sinh, là tháng sinh nhật, là tháng cuối năm, là tháng cuối cùng để cố gắng thật nhiều để kết thúc năm, để có thể mỉm cười chào một năm mới!

STT Tháng 12, Status Xin Chào & Viết Về Tháng 12 Mùa Đông Rét Mướt

Tản Mạn Tháng 12! Tháng Của Những Kẻ Tự Tình Với Cơn Lạnh Ngoài Kia

Tháng 12 – Tháng của những kẻ tự tình với cơn lạnh ngoài kia, Vùi mình băng qua cơn lạnh lẫn hơi ấm của những kẻ quấn nhau ngoài phố!

Tháng 11 vừa vẫy tay tạm biệt mình mang theo những cảm xúc mơ hồ của những mối quan hệ, mang theo thứ tình cảm dở người của mình đi luôn cũng là lúc mình can đảm từ bỏ một người mình từng thương bằng cả trái tim để bắt đầu một mối quan hệ với một người mới. Một người mình đã tự hứa với bản thân sẽ thử tập yêu lại tập tin lại, tập cách không lung lay hãy để tim mình bị chi phối. Người đó có thể không phải là người tốt nhất, đẹp nhất giỏi nhất trong những người mình có thể gật đầu và quen ngoài kia nhưng mình chả quan tâm vì nếu đã quyết định chơi một lần may rủi vậy cứ chơi thôi. Lần cuối cũng được mà phải không.

Nhưng có vẻ mình vẫn quá còn non với họ. Những bí mật đủ làm mình rùng người, sợ rồi mình cứ dè chừng. Những lời nói trong đầu cứ vây mình để rồi mình như đứa dở hơi làm mấy thứ điên khùng. Mình không biết mình có chọn đúng hay không ?. Có phải đó là người dành cho mình chứ hay họ lại là hình tượng lặp lại của người trước. Mình ghét cái cảm giác chỉ là người thế thân. Ghét cảm giác như mọi thứ đỗ vỡ vụn chỉ vì người ta vẫn chưa dứt được tình cảm với ai đó. Làm gì đây hở? Tiếp tục hay dừng lại. Cố gắng hay từ bỏ. Có phải mình chỉ là kẻ tạm bợ không. Mãi là kẻ tạm bợ sao… Một lần bị đem ra làm vật thay thế đùa giỡn cũng quen rồi. Giờ lặp lại cũng bình thường thôi chỉ hơi hụt chân chút thôi mà. Mình luôn ổn lâu giờ mà. Mình chả đem đến gì cho người ta ngoài mấy thứ phiền phức, giận dữ nhiều hơn, thức khuya nhiều hơn, mệt óc nhiều hơn. Ước gì tim và não mình có thể vô tư nhể. Chỉ là không nghĩ quá nhiều mà thôi. Cứ là bạn được rồi mà. Một mình cũng vui có thể lên xe bus ngồi nè, làm nơi trút tâm sự của mọi người nè rồi xem đó là báu vật mà giữ, có thể nhìn người ta quấn nhau rồi tự cười. Xưa giờ một mình giờ một mình vẫn ổn chứ…

Tháng 12 Chỉ mong thi tốt. Chúc tất cả mọi người giáng sinh vui vẻ. Chúc những cặp yêu nhau sẽ cứ yêu đến giáng sinh năm sau năm kia năm nữa. Những cặp xa nhau những vẫn còn tình cảm sẽ về với nhau trước giáng sinh.

Kẻ tạm bợ như mình sẽ lại ngồi co ro trong đống chăn, sụt sịt mũi viết tumblr cho đêm giáng sinh rồi lại tự mơ tưởng về một mối quan hệ mà mình không còn mang danh kẻ thay thế.

STT Tháng 12, Status Xin Chào & Viết Về Tháng 12 Mùa Đông Rét Mướt

Dòng Cảm Xúc Ngày Đầu Tháng 12!

1+ Anh thấy không thành phố vẫn bình yên. Tháng Mười Hai lại ấm màu lễ hội. Có một chút nhớ nhau trong dòng đời rất vội. Và những ngày dài lắm để quên nhau!…

1+ Cái lạnh tháng 12 vụn nhạt hơn em tưởng, không biết vì lí do gì, em lại thấy mệt mổ đến chán ghét…
Mùa đông, khi em yêu, từng nhịp đập cảm xúc ùa về trong khoảnh khắc. Khi em buông tay, trái tim cơ lỡ từng hồi náo nức trong cảm xúc hỗn loạn.

1+ Tháng 12 xa với em đã từng là một mùa đông ấm, rất ấm. Giờ đây, tháng 12 trong em chỉ còn lại là tháng với những ngày kỷ niệm của em và anh, những kỷ niệm ngọt ngào.

1+ Chúng ta không còn yêu nhau nữa, bầu trời ngoài kia vẫn xanh, mọi người vẫn sống trong sự hối hả của công việc. Cho dù tình yêu có kết thúc thì cuộc đời này cũng không thể ở đó mãi để đợi ta được.

1+ Một ngày cảm giác mọi thứ lại cân bằng, lại có hy vọng về một cái j mơi mới, hi vọng về cái tốt hơn, thuận lợi hơn.

1+ Giá có ai đó cho tôi có thể dựa vào được thì tốt quá, thấy mệt mỏi vì phải tỏ ra mạnh mẽ rồi, cố lên nào cô gái, mọi chuyện rồi sẽ ổn mà, người này không tốt với mình rồi lại có người khác tốt với mình mà, lòng tin là gì không biết, đúng là tưởng không mà không tưởng !

1+ Đừng xấu hổ vì mình không Xinh Đẹp mà hãy tự tin dù mình không xinh đẹp nhưng vẫn được yêu thương !!!

1+ Thế giới của chúng ta vận hành theo cách chúng ta bên nhau, dựa vào nhau và yêu nhau. Bình yên chính là dù cho mọi thứ xung quanh náo nhiệt thì dựa vào vai nhau mọi thứ vi vu như tiếng gió. Giữa cuộc đời nho nhỏ, chút tạp âm đó, chẳn nhằm nhò.

1+ Chào tháng 12 của tôi hô lê tháng mới mong mọi điều may mắn vui vẻ suôn sẻ đến với tôi xua tan mọi điều kém may mắn.

+ Tháng 12, khi mùa đông đã chạm ngõ tự khi nào…
Em đi tìm cho mình những vạt nắng hiếm hoi còn sót lại của mùa thu trong cái giá rét của những ngày đầu đông buồn lê thê.

    Câu nói hay về mùa đông buồn & cô đơn

2+ Cha hay nói với các trẻ em là: “tháng 12 là tháng của những điều ước”.

2+ Xin chào #tháng12 – Tháng cuối cùng trong năm, tháng của những yêu thương và vòng tay ấm áp, tháng của hơi ấm gia đình, tháng bận rộn với những dự định còn dang dở. Thời gian không chờ đợi ai bao giờ, đừng lãng phí nó bạn nhé. Hy vọng những gì may mắn, trọn vẹn, tốt đẹp nhất sẽ đến với mọi người.

2+ Tháng 12! Tháng cuối cùng của năm.
Năm nào cũng tự hỏi “một năm qua đã làm được gì?”
Vậy rồi một năm nữa lại qua đi! Để luôn cảm thấy có lỗi với bản thân mình.
Cứ thế 6 năm thanh xuân lại trôi đi…

2+ Chào Tháng 12… Tháng sanh thần của mình.
Mong là mọi việc suôn sẻ. Giúp mình thành công trong công việc. Mong là tháng của yêu thương.

2+ Một vài người vô tình lướt qua nhau, làm kỷ niệm tung tóe như mưa vỡ. Tháng Mười Hai rồi, nhắc mình nhẹ nhàng thôi. (Tháng 12 lại về)

2+ Tháng 12, mùa đông, màu trắng, tuyết, những bông hoa li ti… những thứ mình yêu vì cảm giác, không cần lý do.

2+ Tháng này là tháng giáng sinh, là tháng sinh nhật, là tháng cuối năm, là tháng cuối cùng để cố gắng thật nhiều để kết thúc năm, để có thể mỉm cười chào một năm mới!

2+ Cái lạnh tháng 12 vụn nhạt hơn em tưởng, không biết vì lí do gì, em lại thấy mệt mổ đến chán ghét…

2+ Tháng 12 – Tháng của những kẻ tự tình với cơn lạnh ngoài kìa, Vùi mình băng qua cơn lạnh lẫn hơi ấm của những kẻ quấn nhau ngoài phố.

30. Tháng 12 bớt mưa, trời khô khô xám xám, gió nhiều hơn. Mình ghét nhất mấy cơn gió chướng. Gió rít qua khe hở vô nhà, hú lên từng đợt, cây cối ngã nghiêng, bụi bay mịt mù. Ô cửa sổ của mình vì thế mà cứ đóng im lìm, kín mít, ngột ngạt.

STT Tháng 12, Status Xin Chào & Viết Về Tháng 12 Mùa Đông Rét Mướt

Chào Em! Gửi Em Cô Gái Tháng 12 & Những Ngày Buồn Bã Tháng 12

Một lần nữa em lại buồn, buồn vì thế giới này, buồn vì bản thân em.!!!

Em sống bằng cảm xúc và không thể quản lý được thời gian của mình. Cũng chính vì cảm xúc quá nhiều mà em luôn không khống chế và điều khiển được bản thân. Em cần gì, em muốn gì, em phải làm gì, em nên làm gì em đều không biết xử lý ra sao. Cũng vì những thứ trên mà em luôn để thời gian trôi qua một cách vô vị, một ngày 24h thì chắc hết 16h em để hồn lạc trên mây, số còn lại thì dành để đi ngủ. Con người như em luôn bị cảm xúc khống chế. Khó khăn như thế đấy.

Em rất dễ bị áp lực. Em chịu áp lực không tốt như những người khác. Mỗi khi bị áp lực em thường rất tiêu cực và tìm cách trốn tránh nó. Tất nhiên nếu trốn không được thì em sẽ buộc phải đối mặt và giải quyết. Tuy nhiên những lúc quyết định đối mặt, nỗi lo sợ và áp lực của em lại tăng gấp đôi. Có những lúc bị đè nén quá lâu, em thường ngồi khóc tu tu một mình. Hoặc khóc không được thì em sẽ kiếm cái gì có thể làm cho bản thân khóc, phim, nhạc hoặc kỉ niệm chẳng hạn.

Em sợ nhìn đồng hồ. Khi học bài em cất hết tất cả đồng hồ để bàn, đồng hồ điện thoại và máy tính. Em sợ khi nhìn thấy thời gian trôi quá nhanh mà bản thân chưa làm hay học được gì. Em sợ cái cảm giác thời gian cứ vùn vụt trôi qua còn em thì cứ dậm chân tại chỗ. Yên vị ở đống bùn chán ngắt của mình. Em cố gắng không để ý đến thời gian đang ra sao thế nào, chạy tới đâu rồi. Lúc đọc sách em không nhìn đồng hồ mà chỉ đọc và đọc, đến khi buồn ngủ thì sẽ đi ngủ. Như vậy em sẽ không phải biết mình đọc được bao nhiêu trong vòng bao lâu, mình còn bao nhiêu phút để ngủ cho tới ngày hôm sau. Nếu như em biết được, em sẽ rất áp lực và tiêu cực hơn.

Em sợ đám đông. Như em đã nói ở đâu đó: “Trường học là địa ngục trần gian, là nhà tù tính phí mà học sinh là những tù nhân bị đày đọa cả về thể xác lẫn tinh thần” và điều này hoàn toàn đúng với em. Cứ mỗi tối khi nhắm mắt và mỗi buổi sáng mở mắt ra, em đều buồn chán và lo sợ. Phải bước ra đường giữa cả vạn người và xe cộ đông đúc là cực hình. Phải bước đến trường với con mắt chưa mở hẳn, cái đầu chưa tỉnh táo và cơ thể thì mỏi nhức sau một ngày dài thật tệ hại. Em học dốt, tệ đến mức em nghĩ chẳng thể đậu nổi một trường đại học nào vào năm em 18 tuổi. Chính vì vậy việc đến trường đối với em thật là vô vị. Phải bơi giữa đống kiến thức khô khan, phải ngốn từng chữ từng ý vào cái não chỉ nặng hơn 1kg đối với em là vô cùng khó khăn. Vì em dốt mà. Em ghét tiếng ồn, chỉ thích xung quanh im lặng và nhẹ nhàng. Một tiếng động ồn hơn bình thường một tí đã khiến em chau mày khó chịu. Có lẽ vì thế mà quanh năm suốt tháng em chẳng bao giờ nghe nhạc EDM, chỉ nghe ballad từ ngày này qua ngày khác. Gắn xác 9 tiếng 1 ngày với trường học nó hành em đến mức phát khùng. Dù em chẳng học thêm gì. Em dễ áp lực mà. Không chỉ trường học, những buổi tụ tập bạn bè, họp lớp cô chủ nhiệm cũ em cũng không có sức hay tinh thần để mà đi. Gặp những khuôn mặt thân quen đầy xa lạ ấy làm cho em có cảm giác không an toàn. Không thể mở lòng được với ai, đã thế lại càng thêm cô đơn. Xung quanh em có mấy ai hiểu được em? Trời ơi, đám đông ư? Đi chơi ư? Đến trường ư? Ra đường ư? Ám ảnh kinh hoàng thứ n.

Em vẫn luôn cố gắng đè nén tâm sự của mình. Em biết nếu em than thở thì ai mà ngồi nghe cho hết. Em biết nếu em than từ ngày này qua ngày khác, từ năm này qua tháng nọ, chắc hẳn em sẽ không còn ai bên cạnh nữa. Em luôn nghĩ và biết rằng thế giới này nhiều người bất hạnh hơn mình, mình vẫn còn may mắn chán. Em thu nhỏ nỗi buồn của mình lại. Mà sao, nỗi buồn dài và rộng như vô cực. Có thu nhỏ cỡ nào thì nó vẫn tồn tại thì phải.

Thật buồn. Buồn thật. Suốt ngày phải vật lộn với mớ bòng bong cảm xúc này, thoát khỏi thì cảm thấy thiếu, chìm sâu thì cảm thấy khó chịu. Phải làm sao bây giờ?

STT Tháng 12, Status Xin Chào & Viết Về Tháng 12 Mùa Đông Rét Mướt

STT Chào Tháng 12! Mùa Đông Lạnh Buốt!

3+ Tháng 12, tôi ngồi đây, đan hai bàn tay lạnh ngắt vào nhau trong vô thức, trái tim tôi run lên thúc giục tìm về những kí ức đã qua của một thời tuổi trẻ sẽ qua đi không bao giờ trở lại nữa, tôi hồi tưởng về những năm tháng đầu tiên khi rời ghế nhà trường THPT, với những bước chập chững đầu tiên khi dấn thân vào đời. Tôi đã yêu, yêu một nụ cười, một hình bóng xa xăm, một con người mà dường như ông trời không muốn se duyên kết phận cho chúng tôi, chỉ đơn giản ông muốn chúng tôi gặp nhau, yêu nhau rồi xa nhau vậy thôi. Để giờ đây, bao nhiêu năm đã qua, những tiếc nuối của hai con người vẫn mãi ở đó, nguyên vẹn và tinh khôi như cái tuổi 18, buổi ban đầu mới yêu.

3+ Có những tình yêu, lúc yêu thì rầm rầm rộ rộ, gắn bó keo sơn, nhưng đến lúc hạ màn, trong lòng chẳng lưu lại vết tích, cùng lắm trở thành câu chuyện cười của buổi trà dư tửu hậu. Có những tình yêu, lúc yêu hết sức nhẹ nhàng, tĩnh lặng như nước, nhưng sau khi chia tay sẽ trở thành nỗi đau không thể xóa nhòa, dù không chạm vào cũng nhói buốt trong lòng.

3+ Tháng 12 – Cái rét đầu đông hiu hiu gió lạnh, tháng cuối cùng của một năm – là tháng mang lại nhiều cảm xúc nhất cho mỗi người… Cảm giác hối hả, vội vàng của một năm sắp qua xen lẫn cùng cái lành lạnh, rạo rực, vui sướng khi sắp chào đón một năm mới làm cho ai nấy đều cảm thấy lòng mình lâng lâng khó tả.
Hãy cùng nhau ngồi xuống nhâm nhi Ly cafe, chén trà nóng cho lòng ấm lại và nhìn lại quãng đường đã đi, những việc đã làm, tha thứ bỏ qua những lỗi lầm cho nhau, để đón năm mới thật hạnh phúc ấm áp các bạn nhé.

3+ Giá có ai đó cho tôi có thể dựa vào được thì tốt quá, thấy mệt mỏi vì phải tỏ ra mạnh mẽ rồi, cố lên nào cô gái, mọi chuyện rồi sẽ ổn mà, người này không tốt với mình rồi lại có người khác tốt với mình mà, lòng tin là gì không biết, đúng là tưởng không mà không tưởng!

3+ Lỡ hẹn từ những năm hai mươi, rồi hai lăm, rồi gần ba mươi mới hoàn thành, ao ước bấy lâu ,mỗi ngày lại thấy nên yêu bản thân thêm chút, thêm chút, thêm chút!

3+ Chúng ta đều như vậy, lướt qua cuộc sống của nhau chỉ như một bản nhạc bỗng dưng được chơi trong một ngày nhiều gió …!

3+ Giữa tháng 11, sống với ý thức trống rỗng, và đang trong giai đoạn tìm kiếm câu trả lời rằng cuối cùng là vì điều gì?
Loay hoay và loay hoay…. Sắp đến tháng 12 rồi, mùa mà mình thích nhất trong năm, đến Sài Gòn cũng cảm nhận được cái không khí se lạnh!
Bất giác thèm đi đâu đó, một mình, yên tĩnh, uống chút bia, say và lắc lư theo nhạc yêu thích. Mùa lạnh sắp đến rồi, em có cần áo ấm không, tôi cho mượn.

3+ Mừng ngày của anh. Cuộc đời vui vẻ, một đời an nhiên. Em cứ ngỡ ta có thể qua ngày tháng này. Vậy mà như dự đoán lòng người. Anh để mình em giữa mùa thu tháng 9, đầy âm u, hơi lạnh. Chúng ta vẫn để tình trạng “bạn bè” với nhau. Vậy mà không một ai dám lên tiếng. Bao nhiêu lời hứa e vẫn để trong lòng. Em vẫn đợi anh một chiều đông Tháng 12, đợi a về con phố nơi e ở. Hẹn gặp a chàng trai tháng 1+

3+ Ta luôn trẻ và hồn nhiên như ngày thơ. Thời gian qua mau, nhưng tuổi thanh xuân thì còn mãi.
Hãy để tháng 12 lưu lại tuổi thanh xuân của bạn nhé.

40. Nếu đã là duyên thì nhất định mình sẻ theo đuổi. Trên những con đường, dù nhiều ngã rẽ nhưng chúng ta cũng không biết chắc được phía trước sẻ có những gì và mình sẻ cố gắn được đến đâu. Thế nên hãy bình tĩnh, cố gắn và tiếp tục cuộc hành trình…khi có bạn bè,có sức khoẻ thì đi nhanh. Còn khi mệt mõi thì cứ dừng lại mà ngơi nghĩ. Cuộc đời hãy sống và đừng để mình phụ thuộc vào quá nhiều thứ. Đối với mình niềm vui lớn nhất vẫn là tìm thấy cho mình sự tự do và thoải mái. Cuộc sống không phải chịu áp lực, không phải suy nghĩ và chọn lựa nhiều thì sẻ yên ổn. Có lẽ mọi thứ cứ như thế,cứ xô nhau về nhiều phía, bắt mình phải ôm lấy tất cả, cân bằng…rồi mình cũng sẽ trưởng thành hơn,mạnh mẻ hơn từ đó mà mọi thứ trở nên đơn giản hơn…Và về sau mọi thứ sẻ yên bình.

4+ Bước vào thời khắc giao thừa là lúc mình nhìn thấy ánh lửa rực hồng nhóe lên. Cứ mỉm cười và cầu nguyện… Và cả ngày hnay mình cứ mãi mê vào công việc rồi cứ chợt nhận ra cứ điên cuồng với nó khi bản thân còn có thể.

4+ Trước đây, tôi từng cho rằng, cảm giác an toàn chính là một lời hứa hẹn, là bàn tay nắm chặt lúc băng qua đường, là những lời nói đầy ấm áp.
Nhưng hiện tại, có thể cho tôi cảm giác an toàn chỉ đơn giản là ánh mặt trời rực rỡ, là điện thoại được sạc đầy pin, là trong túi luôn có tiền, là người thân luôn ở cạnh.

4+ Đà Lạt tháng 12 lạnh tê tái. Trời không nắng và gió rất lạnh. Có người hỏi mình sao không đi nơi khác mà cứ đi ĐL hoài. Mình cũng không biết tại sao nữa. Cứ mỗi lần muốn đi đâu đó, mình lại chọn ĐL. Vì về nơi ấy mình cảm thấy yên bình, thân thuộc và nên thơ.

4+ Có một mùa người ta gọi chia xa.. Người ở đây bỗng hoá ra thành lạ.. Cả một trời thương nhớ ở bên ta…

4+ Hình như bất cứ nơi nào ở thành phố cũng mang một phong vị lãng mạng. Đà Lạt thật đẹp, nhẹ nhàng và thật ấn tượng. Xin để lại một chút nhớ trên những con đường dài in bóng những hàng cây lá kim, xen lẫn vào là nắng vàng như mật ngọt. Lạnh một chút, ấm một chút!

    STT gió mùa về tháng 12

    Thơ tháng 12 mùa đông yêu nhau

    Thơ về cô gái tháng 12

Trên là toàn bộ những câu status tháng 12 mà chúng tôi có để chia sẻ đến các bạn. Là tháng cuối cùng trong năm, hãy tận hưởng nó theo cách riêng của bạn nhé. Đừng quên là nhấn like và share bài viết nếu cảm thấy hay nhé.

Bạn Đang Xem STT Tháng 12, Status Xin Chào & Viết Về Tháng 12 Mùa Đông Rét Mướt – Cùng Xem Lại STT Tạm Biệt Tháng 11 & Chùm Thơ Tạm Biệt Tháng 11!

Các Bạn Đang Xem Bài Viết STT Tháng 12, Status Xin Chào Tháng Mười Hai Mùa Đông Rét Mướt Tại Danh Mục Hình Ảnh Status Buồn Nói Lên Tâm Trạng Của Bạn của Blog TinBanDoc.Com. Truy Cập Blog Thường Xuyên Để Xem Nhiều Bài Viết Mới Hàng Ngày Nhé!

STT Tháng 12, Status Xin Chào & Viết Về Tháng 12 Mùa Đông Rét Mướt

Bình luận
0

Bình luận

Đăng bình luận